Thắp sáng đam mê với những điệu nhảy Urban Dance “cháy bỏng”

Thắp sáng đam mê với những điệu nhảy Urban Dance “cháy bỏng”

Mục lục

Làm tốt lắm chàng trai”, Nam vừa vỗ vai tôi vừa cười khà khà. Còn tôi thì trong lòng đang ngập tràn niềm hạnh phúc, bởi đó là lần đầu tiên tôi được đứng trên sân khấu, được “múa tay, múa chân” theo những điệu nhảy Urban Dance sống động. Và điều quan trọng nhất đó chính là tôi được sống đúng với đam mê mà mình ấp ủ bấy lâu nay.

“Hưng Cà Kheo” chính là biệt danh mà tôi thường xuyên bị bạn bè réo gọi ngay từ hồi cấp 1. Chúng nó thường lấy việc miệt thị hình thể của tôi như một trò tiêu khiển không có điểm dừng. Những lúc như vậy, tôi chỉ biết cách nắm chặt tay hình nắm đấm để cố kiềm chế cơn giận đang bùng lên trong lòng. Tôi mê nhảy, thậm chí xem đó là một nguồn sống, nhưng vì thân hình gầy còm mà bố mẹ tôi cấm đoán tôi theo đuổi bộ môn này, còn lũ bạn trong lớp lại thường ồ lên với câu nói: “Gầy như mày thì nhảy nhót cái gì, có ngày gãy xương đấy”.

Nhiều lúc tôi tự hỏi bản thân, tại sao tôi không được sống đúng với đam mê của mình? Tại sao mọi người lại nhìn vào hình thể của tôi để miệt thị và cấm đoán tôi thực hiện ước mơ của mình. Không từ bỏ, tôi tự tìm đến các trung tâm dạy nhảy và tham gia học với số tiền học phí mà bố mẹ đã đưa cho tôi để nộp cho cô giáo chủ nhiệm. Kết quả tôi nhận được là một trận đòn đau đến ứa máu từ bố tôi do sự mách lẻo của một số thành phần “gián điệp” trong lớp. Hôm đó, tôi thu mình vào một góc phòng, ứa nước mắt vì đau cả về thể xác và tâm hồn.

khóa học nhảy

Tôi đam mê học nhảy nhưng lại bị bố mẹ cấm đoán. Ảnh minh họa

Sau lần đó, bố mẹ tôi cấm đoán tôi chặt hơn. Đặc biệt là bố tôi, ông bắt ép tôi phải tham gia các lớp học ngoại khóa về tiếng Anh, Toán, Văn... như một “phương thuốc” ép tôi quên đi việc học nhảy. Thời gian đầu, tâm trí tôi trôi theo những ý định mà bố đã sắp xếp bởi sự bất lực và không thể tìm thấy tiếng nói cho chính mình. Cứ ngỡ rồi tôi sẽ phải chôn vùi ước mơ, đam mê của mình như cái cách tôi chỉ biết nắm chặt tay khi lũ bạn gọi là “Hưng Cà Kheo”.

Nhưng không, một phép màu đã đến với tôi. Trong một lần lang thang trên sân trường. Tôi vô tình nhặt được một tờ quảng cáo về một câu lạc bộ dạy nhảy miễn phí, đặc biệt là lịch học nhảy không trùng với lịch học ngoại khóa. Như vớ được vàng, tôi đã tìm đến câu lạc bộ với mong muốn có thể thỏa mãn và thắp sáng đam mê của mình. Nhưng ngọn nến hy vọng chưa được thắp lên đã vội tắt khi trưởng nhóm câu lạc bộ đáp lại nguyện vọng của tôi với một câu phũ phàng: “Trong câu lạc bộ bạn nào cũng nhảy rất tốt và có nền tảng cơ bản rồi, chú mày “chân ướt chân ráo” bước vào học nhảy chắc không theo được đâu”. Nghe câu trả lời, mặt tôi ỉu xìu nhưng vẫn cố gắng năn nỉ trưởng nhóm. Dường như thấu được mong ước của tôi, anh chỉ gật đầu và đáp lại: “Về tham gia khóa học nhảy này, sau khi học xong cậu có thể tham gia câu lạc bộ, các bạn ở đây cũng học nhảy thành công từ câu lạc bộ này đấy”.

học nhảy urban dance

Tôi cố gắng tham gia học nhảy để thỏa mãn niềm đam mê của mình. Ảnh minh họa

Tôi mừng rỡ, mở điện thoại tin nhắn trưởng nhóm gửi thì thấy đó là khóa học “URBAN DANCE – NHẢY HIỆN ĐẠI CƠ BẢN PHẦN 1” của giảng viên Trịnh Quốc Anh trên UNICA. Không ngần ngại, tôi liền đăng ký tham gia ngay khóa học. Trong khóa học này, giảng viên đã hướng dẫn cho tôi các kiến thức học nhảy cơ bản như: Cách cảm nhận âm nhạc; cách đếm giai điệu, nhịp trong từng động tác nhảy; cách thực hiện các động tác chuyển động trên cổ, ngực, vai, hông và chân. Đặc biệt, tôi còn được hướng dẫn các bài nhảy cụ thể như: Body control I upper body; Body control II lower body; Full body control với traveling và Choreography. Sau khóa học này, tôi đã biết các kiến thức cơ bản về bộ môn nhảy Urban Dance, cùng với đó khả năng vận động và sức khỏe của tôi đã được cải thiện rất nhiều. Đặc biệt, sau mỗi buổi học nhảy tôi cảm thấy vui vẻ, yêu đời hơn mặc dù tôi phải học lén trong phòng để tránh khỏi tai mắt của bố tôi.

Sau khóa học, tôi đã tự tin trình diễn một bài nhảy mà tôi được hướng dẫn trong khóa học với trưởng nhóm câu lạc bộ. Kết thúc bài nhảy, trưởng nhóm câu lạc bộ đáp lại tôi bằng một tràng vỗ tay và nụ cười mãn nguyện. Sau đó, tôi được kết nạp vào thành viên của câu lạc bộ và hạnh phúc hơn khi tôi được tham gia tại một buổi biểu diễn nhảy ngay tại trường tôi đang học. Đây chính là cơ hội để tôi thể hiện tài năng của mình, chứng minh cho lũ bạn hay trêu chọc và bố tôi rằng tôi không phải là “Hưng Cà Kheo” vô dụng.

học nhảy urban dance trên unica
 Khóa học đã giúp tôi được sống đúng với chính đam mê của mình

Và đúng như vậy, sau buổi biểu diễn tối hôm đó, tôi nhận được những tràng vỗ tay tán thưởng từ phía khán giả, đặc biệt là những đôi mắt tròn xoe ngạc nhiên từ lũ bạn. Chắc chắn chúng nghĩ rằng, bản thân tôi không thể thực hiện được những bài nhảy chuyên nghiệp như vậy. Còn anh Nam – trưởng nhóm câu lạc bộ thì vỗ vai tôi, cười khà “Làm tốt lắm chàng trai”.
Tối hôm đó, tôi về nhà, mở cửa phòng, điện phòng sáng trưng và bố tôi đang ngồi một mình trên ghế cạnh bàn học. Lúc đó, tim tôi như muốn rớt ra ngoài vì nghĩ rằng mình lại sắp “ăn” một trận đòn nhừ tử từ bố. Nhưng không, bố tôi chỉ mỉm cười và nói rằng “Bố không nghĩ con trai bố lại giỏi như vậy, từ giờ hãy cố gắng theo đuổi đam mê nhé!”. Nghe được câu nói đó, tôi bật khóc và ôm chầm lấy bố, giây phút đó tôi cảm thấy vô cùng hạnh phúc. Lúc này, tôi chỉ biết thầm cảm ơn bố, cảm ơn khóa học của giảng viên Trịnh Quốc Anh và UNICA. Nhờ có khóa học này mà tôi đã được sống với đúng với chính niềm đam mê của bản thân.

Đánh giá :

Tags: Nhảy Urban Dance